Các CLB Premier League đổ xô đi tour ĐNÁ: Tham vọng nào sau những tấm áo đấu?
06.04.2013 07:46
SoiKeo.com
- Tại sao Arsenal lại sang du đấu tại Việt Nam? Hay rộng hơn, tại sao
các CLB Premier League lại thường đến Đông Nam Á (ĐNÁ) trong mùa Hè? Tại
sao lại hỏi tại sao? Bởi vì ở đây, họ chẳng có hy vọng bán được chiếc
áo thi đấu hay sản phẩm “chính hãng” nào.
HÀNG XỊN, HÀNG THÁI &... HÀNG NHÁI
Thông tin Arsenal sẽ tới Việt Nam đá một trận giao hữu vào tháng 7 tới đây hẳn sẽ khiến nhiều CĐV của Premier League thấy phấn khởi. Thành tích vài năm gần đây không được tốt, nhưng họ vẫn là một thương hiệu quá lớn của bóng đá thế giới và có thể đem đến một thứ bóng đá đẹp mắt.
Các CLB Premier League đã có truyền thống đi tour ĐNÁ từ lâu. Các điểm đến Malaysia, Thái Lan và Singapore đã quá quen thuộc, và giờ Việt Nam cũng được đưa vào hành trình. Nhưng liệu có ai từng đặt ra câu hỏi: họ đến đây để làm gì? Số lượng CĐV rất đông. nhưng CĐV ĐNÁ có chút “khác biệt” so với các đồng đạo ở phương Tây.
Thông tin Arsenal sẽ tới Việt Nam đá một trận giao hữu vào tháng 7 tới đây hẳn sẽ khiến nhiều CĐV của Premier League thấy phấn khởi. Thành tích vài năm gần đây không được tốt, nhưng họ vẫn là một thương hiệu quá lớn của bóng đá thế giới và có thể đem đến một thứ bóng đá đẹp mắt.
Các CLB Premier League đã có truyền thống đi tour ĐNÁ từ lâu. Các điểm đến Malaysia, Thái Lan và Singapore đã quá quen thuộc, và giờ Việt Nam cũng được đưa vào hành trình. Nhưng liệu có ai từng đặt ra câu hỏi: họ đến đây để làm gì? Số lượng CĐV rất đông. nhưng CĐV ĐNÁ có chút “khác biệt” so với các đồng đạo ở phương Tây.
Trên mạng, bạn sẽ dễ dàng bắt gặp lời rao của một cửa hàng quần áo thi đấu tại phố Hòe Nhai (Hà Nội) với nội dung như sau: “Đảm bảo hàng của shop mình là Made in Thailand chất lượng cao nhất”.
Một chiếc áo thi đấu sân nhà của M.U được rao bán với giá 270.000 đồng, có đầy đủ cả tem, mác của M.U và Nike, không quên kèm lời chú thích: “Bản sao giống loại cửa hàng Nike bán”. Tất nhiên, người ta hiểu rằng đó là “hàng fake”, hay “hàng nhái”.
Đó là hàng Thái Lan – đến từ kinh đô hàng nhái đồ thể thao của châu Á. Có thể gọi đó là “hàng fake loại 1”. Bạn có thể dễ dàng tìm mua một chiếc áo tương tự, được nhập từ Trung Quốc với giá rẻ chỉ bằng một nửa trên bất kỳ cửa hàng quần áo thể thao nào quanh SVĐ Hàng Đẫy (Hà Nội).
Những người dân ĐNÁ thu nhập thấp không thể có thói quen mua một chiếc áo thi đấu chính hãng, có giá trên dưới 1 triệu đồng trong các cửa hàng của Nike và Adidas tại các trung tâm thương mại. Các trùm may mặc “hàng chợ” Thái Lan nắm bắt rất nhanh nhu cầu này.
Từ lâu, các hãng đồ thể thao Âu-Mỹ và Premier League, giải đấu bán áo nhiều nhất thế giới, đã xác định các chợ trời Bangkok là “kẻ không đội trời chung” của họ. Bởi ở đây, những món hàng nhái tinh vi nhất ra đời.
Theo thống kê của BBC, thị trường áo thể thao giả toàn cầu có quy mô khoảng 9 tỷ bảng Anh. Một con số khổng lồ. Một luật sư người Việt làm việc trong ngành luật kinh doanh tại Bangkok tâm sự với phóng viên: “Những cậu ấm phóng Lamborghini ầm ầm trên phố bên này, toàn là con nhà may mặc hàng chợ chứ đâu”.
Hàng nhái từ châu Á thậm chí “ngược dòng” chảy sang châu Âu theo đường nhập lậu. Ngay Giáng sinh 2012, lính biên phòng Anh đã thu giữ hàng nghìn chiếc áo nhái ở sân bay Heathrow, London. Đó chỉ là vụ mới nhất.
Ở châu Á, “hàng fake” thống trị đã đành mà ngay cả châu Âu, chúng cũng được bày bán tràn lan như một thực tế hiển nhiên mà các nhà sản xuất phải chấp nhận.
Cách SVĐ Quốc gia Ba Lan, nơi diễn ra trận khai mạc EURO 2012 chỉ độ vài chục mét, băng qua đường và đi xuống hầm đi bộ, phóng viên chúng tôi có thể mua một chiếc áo đấu và áo khoác của đội tuyển Ba Lan với giá chỉ 60 zloty (tương đương hơn 300.000 đồng Việt Nam), chưa mặc cả. Không thể là hàng thật.
TẠI SAO VẪN ĐỔ XÔ ĐI TOUR?
Bangkok, thủ đô của áo nhái, sẽ vẫn là điểm đến quen thuộc của các CLB Premier League. Chỉ tính riêng trong mùa Hè năm 2013 này, cả Chelsea và Man United đều sẽ đổ bộ vào Thái Lan. Arsenal tới Việt Nam, sau đó sẽ là Indonesia.
Trận đấu giữa Arsenal và đội Malaysia XI trong 1 Tour du đấu ĐNÁ
Lý do của những cuộc đổ bộ này là gì? Cần phải biết rằng lượng CĐV của một CLB có 2 ý nghĩa: 1. Họ trở thành khách hàng trực tiếp tiêu thụ các sản phẩm của CLB; 2. Họ trở thành đối tượng quảng cáo mà các nhãn hàng nhắm tới khi ký hợp đồng tài trợ với CLB.
Ý nghĩa thứ nhất không hoàn chỉnh với thị trường châu Á. Nhưng ý nghĩa thứ 2 thì vẫn tồn tại. Nền kinh tế châu Á phát triển mạnh trong những thập niên qua, tạo ra rất nhiều công ty lớn có nhu cầu bành trướng ra các thị trường Âu-Mỹ. Đây mới chính là những “fan cuồng” có thể đem về cho những đội bóng châu Âu nhiều tiền hơn bất kỳ một mùa bán áo nào.
Arsenal đến Việt Nam vì quan hệ với HAGL – đối tác của họ trong nhiều năm qua, đã liên tục đặt biển quảng cáo trên sân Emirates. Man United, trong chuyến hành quân đến Bangkok mùa Hè này, sẽ đá giao hữu với một đội bóng mang tên “Singha All Star XI”.
Singha chính là hãng bia mới ký hợp đồng tài trợ với Quỷ Đỏ trong quý 4/2012. Sở dĩ Bangkok năm nay nhiều lễ hội bóng đá đến thế, cũng bởi lễ kỷ niệm 80 năm ngày thành lập của hãng bia Singha: họ cũng là nhà tài trợ của Chelsea từ lâu.
Như thế, có thể hiểu rằng các CLB Premier League đến ĐNÁ không phải để nhắm vào thị trường bán lẻ - thị trường ấy có thể coi như không tồn tại trong “lợi thế cạnh tranh” quyết liệt của các ông trùm may mặc hàng chợ Bangkok hay Quảng Châu. Họ nhắm vào những đối tác lớn của xứ sở này.
Hiện tại, danh sách những đối tác của Premier League tại thị trường Đông Nam Á đã rất dài: Chelsea có Singha (Thái Lan), Vietinbank (Việt Nam). Man United có Singha, TM (Malaysia), Honda (Thái Lan), Beeline (Lào, Cambodia), Liverpool cũng có Honda Thái, Garuda Indonesia, Everton có bia Chang (Thái), và Arsenal có HAGL...
Đó là còn chưa kể tới các công ty cá độ thể thao lớn như 188bet và Fun88, vốn được đăng ký kinh doanh ở các vùng lãnh thổ châu Âu đánh thuế thấp, nhưng thị trường hoạt động chủ yếu ở ĐNÁ. Tất nhiên, cũng không thể quên QPR, đội bóng được sở hữu bởi một tỷ phú Malaysia, ông Tony Fernandes, chủ tịch hãng hàng không giá rẻ AirAsia.
Nhưng từng đó vẫn chưa phản ánh hết được tiềm năng của thị trường ĐNÁ: khu vực này đang trở nên ngày càng giàu có và trở thành cái nôi của nhiều tập đoàn đa quốc gia hùng mạnh.
Theo thống kê của Forbes năm 2012, trong khu vực có tới 76 tỷ phú USD, với những doanh nhân có đủ tiềm lực để so sánh với các đại gia đã đầu tư trực tiếp vào Premier League trong thập kỷ qua, đơn cử như gia đình Hartono (Indonesia), với tổng tài sản 15 tỷ USD.
Đây là nơi mà Premier League có thể tìm thấy những hợp đồng tài trợ hời không kém gì Âu-Mỹ, miễn là họ phải thường xuyên chịu khó xây dựng hình ảnh tốt đẹp bằng những tour du đấu mùa Hè như thế này.
Doanh thu từ bán áo đấu rất quan trọng với một CLB. Mỗi năm, Man United bán khoảng 1,4 triệu chiếc áo, Chelsea bán được 910.000 chiếc và con số này ở Arsenal là 800.000. Với giá trung bình khoảng 40 bảng/chiếc, hạng mục kinh doanh này đóng góp đáng kể vào doanh thu của CLB mỗi mùa giải.
Bản quyền truyền hình cũng là một trong những lý do khiến Premier League thường xuyên đến ĐNÁ. Với giai đoạn 2013-2016, giá BQTH của giải đấu này tại khu vực đã tăng rất mạnh. Điển hình là Myanmar, quốc gia đã chi ra 25 triệu bảng (gấp hơn 20 lần giá cũ) để được theo dõi các trận đấu trên đất Anh. Ở nước ta, giá cũng đã tăng hơn gấp đôi.
15.11.2012 16:17
SoiKeo.com - Chuyện cá cược bóng đá sau một thời gian im ắng nay lại vừa được các công ty xổ số kiến thiết cả nước kiến nghị chính phủ và Bộ Tài chính cho phép đưa vào kinh doanh, mà theo các nơi này là nhằm đáp ứng một nhu cầu có thật của người dân, loại trừ các hình thức cờ bạc bất hợp pháp như nạn đánh đề, tạo kẽ hở cho tội phạm, lừa đảo. ty le ca cuoc bong da tay ban nha
Kiến nghị này được đưa ra phải chăng nhằm tận thu nguồn lợi từ hoạt động xổ số mà tiềm năng vẫn còn rất lớn.
Theo báo cáo từ Hội nghị Đánh giá hoạt động xổ số kiến thiết do Bộ Tài chính tổ chức ngày 11/3 vừa qua, năm 2009 doanh thu từ hoạt động này đạt 34.552 tỷ đồng, tương đương 1,82 tỷ USD, chiếm 2,1% GDP cả nước, cao hơn các nước Mỹ (0,43%), Nhật (0,2%), Trung Quốc (0,23%). Nhưng nếu xét về "tiêu chuẩn" đầu người thì chúng ta lại thua xa các nước trên. Bình quân mỗi người dân Việt Nam chi tiêu khoảng 400.000đ/năm (khoảng 20 USD) cho hoạt động xổ số, trong khi Trung Quốc là 26 USD, Nhật 73,77 USD, còn Mỹ lên đến 194,79 USD.
Có người cho rằng, trong tình hình xã hội đang có nhiều tệ nạn, việc hợp pháp hoá cá cược bóng đá sẽ nảy sinh nhiều mảng tối hơn. Do vậy không nên thừa nhận hoạt động này vì đây chẳng khác gì trò chơi đánh bạc. Nhưng liệu suy nghĩ như vậy có quá khắt khe không khi trên thực tế, trong nước đang có một vài hình thức cá cược được chấp nhận như cá cược đua ngựa ở TP HCM, đua chó ở Vũng Tàu, hay hình thức thấp hơn là dự đoán kết quả bóng đá trên truyền hình và báo chí.
Cách đây mấy năm, Công ty Tiếp thị Thể thao của một Việt kiều cũng đã gửi đến Liên đoàn Bóng đá Việt Nam một đề án có tên "Kinh doanh dự thưởng bóng đá" mà thực chất là cá cược bóng đá. Nhưng đề án ấy đã không được xem xét.
Trước đó khi dự thảo nghị định về kinh doanh, xổ số, đặt cược, trò chơi có thưởng, các chuyên gia của Bộ Tài chính cũng đã cho rằng hợp pháp hóa cá cược, trong đó có cá cược bóng đá, chính là nhằm xây dựng một khung pháp lý hoàn thiện, đưa các dịch vụvề cá cược vào guồng hoạt động công khai, minh bạch, có sự quản lý, giám sát chặt chẽ của các cơ quan Nhà nước. ty le ca cuoc bong da anh
Trong quá trình hội nhập gần như toàn diện hiện nay, những loại hình như vậy tất nhiên sẽ tràn ngập tại Việt Nam. Dùng các biện pháp hành chính để cấm thì không ổn, do đó chúng ta phải nghĩ đến các giải pháp giảm bớt các tác động mặt trái của hoạt động này trong đời sống xã hội. ty le ca cuoc bong da chau au
Đã có lúc Uỷ ban Thể dục thể thao soạn thảo một đề án cá cược bóng đá để trình chính phủ cách đây mấy năm, mà nếu được chấp thuận thì cá cược bóng đá sẽ chính thức được thừa nhận ở nước ta. Nhưng rồi những vụ lình xình chung quanh tệ nạn cá độ bóng đá và đặc biệt là vụ tổng giám đốc PMU 18 Bùi Tiến Dũng đánh cá cược bóng đá lên đến hàng triệu đô la, chuyện cho phép cá cược bóng đá lại đi vào quên lãng.
Cá cược (betting), nhất là cá cược bóng đá (soccer-betting) hoàn toàn không hề xa lạ ở các nước phương Tây, nơi có nhiều công ty cá cược hoạt động với doanh số lên đến hàng tỷ USD mỗi năm, nộp cho ngân sách nhà nước những khoản tiền thuế khổng lồ và là nguồn tài trợ đáng kể cho phát triển thể thao. Thậm chí ở một số quốc gia, các công ty cá cược do chính phủ tổ chức để dễ quản lý hoạt động này.
Cá cược không được thực hiện giữa người này với người khác mà là giữa công ty cá cược và những người muốn tham gia vào cuộc chơi nên không mang tính sát phạt như cờ bạc. Dựa trên nhiều yếu tố và vận dụng phương pháp xác suất của khoa học thống kê (Actuary Science) mà các chuyên gia dày dạn kinh nghiệm của công ty cá cược sẽ đưa ra nhiều ty le ca cuoc bong da "được-thua" - tức tỷ lệ cá cược - khác nhau để người chơi cân nhắc và quyết định đặt cược vào một tình huống cụ thể. Xác suất "được cuộc" càng thấp thì số tiền trúng càng cao.
Cá cược có nhiều lĩnh vực và có thiên hình vạn trạng, riêng trong bóng đá có các hình thức phổ biến sau:
- Cá cược kết quả trước khi diễn ra các trận đấu. Tỷ lệ cá cược do công ty cá cược đưa ra căn cứ vào tương quan mọi mặt giữa hai đội bóng để cho người chơi tính toán đặt cược đội nào (thắng-thua-hoà).
- Cá cược tỷ số trận đấu, đòi hỏi người chơi phải am hiểu và sành sõi trong việc đánh giá các đội bóng.
Với hai loại cá cược này hễ khả năng hiện thực càng thấp thì ty le ca cuoc bong da cá cược càng cao.
- Cá cược bắt nhóm, chẳng hạn như đặt cược với cả nhóm 10 trận đấu, không đặt cược từng trận mà đặt cược kết quả thắng thua của nhiều trận. ty le ca cuoc bong da truc tuyen
- Cá cược theo sự kiện: như nước nào sẽ giành được quyền tổ chức World Cup kỳ tới, hay đội nào sẽ vô địch Giải ngoại hạng Anh mùa này, huấn luyện viên nào đó có ra đi sau mùa giải hay không, có khi cá cược cả số lượng thẻ vàng hay thẻ đỏ trong một trận đấu. Ví dụ: từ đầu mùa giải, công ty cá cược đưa ra tỷ lệ "1 - 1,2 cho chức vô địch Giải bóng đá Anh thuộc về đội Chelsea". Nghĩa là nếu chọn phương án này và đặt 10 USD, thì khi Chelsea vô địch người chơi sẽ được 12 USD. ty le ca cuoc bong da hom nay
Để hạn chế tính chất cờ bạc, người ta thường giới hạn số tiền đánh cược. Đó là chưa kể luật pháp còn có biện pháp chế tài, đội nào bán độ thì bị cấm thi đấu, huấn luyện viên bị sa thải, cầu thủ bán độ bị treo giò, chủ tịch câu lạc bộ bị ra toà....
Hiện nay, hai tổ chức đánh cá cược bóng đá được biết đến nhiều nhất là William Hill ở châu Âu và Hongkong Jorkey Club ở châu Á. Cả hai đều phát triển hoạt động với hàng chục ngàn đại lý ở các nước và tổ chức cá cược qua mạng internet. Dân ghiền bóng đá nước ta không xa lạ gì với các đại lý của hai hãng cá cược có uy tín này.
Cá cược thể thao là một lĩnh vực nhạy cảm về mặt quản lý, nhưng nếu được thừa nhận sẽ có mấy điểm lợi là tạo nguồn thu lớn cho ngân sách (theo dự kiến của Bộ Tài chính số thu có thể lên đến hàng ngàn tỷ đồng/năm), hạn chế tiêu cực (cầu thủ, đội bóng bán độ) và có thể kiểm soát được nhờ tính công khai của hoạt động này. Thế nhưng cá cược cũng đòi hỏi một hệ thống đủ rộng để nhiều người có thể tham gia, năng lực quản lý hiệu quả và tổ chức chi trả nhanh chóng, giản đơn. ty le ca cuoc bong da
Suy cho cùng, cho phép cá cược bóng đá cũng là chuyện nên làm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét