Inter sẽ mất gì nếu không thể giành vé dự Champions League?
01.04.2013 15:15
SoiKeo.com
- Serie A đang ngày càng thụt lùi. Dưới đây là những lí do lí giải tại
sao bóng đá Italia cần những ý tưởng mới và cải cách về tài chính.
Ở
trận Derby Italia hôm thứ Bảy vừa qua, Juventus đã đánh bại Inter 2-1
ngay tại Meazza. Đó là đòn giáng mạnh vào tương lai của Nerazzurri. Luật
Công bằng Tài chính sắp có hiệu lực cộng thêm việc mất quá nhiều điểm
dẫn đến không đủ điều kiện tham dự Champions League có thể mang lại hậu
quả nghiêm trọng cho tương lai của Inter.
Đội bóng của Andrea Stramaccioni đã bị đội xếp thứ ba bỏ xa tới 10 điểm và phải chiến đấu hết mình nếu không muốn tiếp tục rơi vào tình cảnh khốn khó về tài chính khi không được tham dự Champions League như đã xảy ra ở mùa giải 2011 - 2012. Lúc đó, Inter đã mất đến 165 triệu bảng. Trong khi chủ sở hữu Massimo Moratti cùng cộng sự đang đấu tranh để hạn chế chi phí thì họ phải gánh một số tiền khổng lồ để trả lương cho các cầu thủ.
Đội bóng của Andrea Stramaccioni đã bị đội xếp thứ ba bỏ xa tới 10 điểm và phải chiến đấu hết mình nếu không muốn tiếp tục rơi vào tình cảnh khốn khó về tài chính khi không được tham dự Champions League như đã xảy ra ở mùa giải 2011 - 2012. Lúc đó, Inter đã mất đến 165 triệu bảng. Trong khi chủ sở hữu Massimo Moratti cùng cộng sự đang đấu tranh để hạn chế chi phí thì họ phải gánh một số tiền khổng lồ để trả lương cho các cầu thủ.
Theo
con số chính thức công bố vào tuần trước, trong năm tài chính 2012,
Inter phải ngốn 165 triệu bảng để trả tiền lương, hầu hết là trả cho cầu
thủ. Con số trên với Juventus chỉ là 137 triệu bảng.
Tiền thưởng cũng khiến bất kì câu lạc bộ phải bỏ ra một khoản khá lớn, với các quy tắc cơ bản là số tiền không vượt quá 50% tổng thu nhập. Tuy nhiên, ở bóng đá Ý, vẫn còn tình trạng đối phó với lạm phát bởi tiền thuế dựa vào lương bổng quá cao. Ví dụ, trường hợp của Inter, họ sẽ phải bỏ ra một số tiền khủng khiếp với 80% doanh thu để trả tiền lương.
Trong bối cảnh đó, việc tham dự Champions League là điều tối quan trọng với bất kỳ đội bóng nào nếu muốn sống khỏe về tài chính. Lấy ví dụ cụ thể, Juventus sẽ bỏ túi 60 triệu bảng nếu vào đến bán kết Champions League mùa giải này. Tầm quan trọng của việc tham dự Champions League khiến cho Milan đánh canh bạc tới 70 triệu bảng để kí bản hợp đồng 5 năm với Mario Balotelli.
Một vài năm trước, bóng đá Ý bước vào vòng xoáy của sự tiêu cực dẫn đến doanh thu giảm sút rất nhiều; các sân vận động hầu như trống rỗng một nửa, chất lượng giải đấu thấp khiến cho bản quyền truyền hình thu được từ nước ngoài giảm theo.
Một ví dụ nữa để thấy sự suy giảm giá trị của các câu lạc bộ Italia đến từ nhà tài trợ. Nếu Barcelona (Nike, Qatar Foundation) và Real Madrid (Adidas, Bwin) mỗi năm thu về chừng 60 triệu bảng thì Inter (Nike, Pirelli) và Juventus (Nike, Jeep) chỉ mang lại chưa bằng một nửa với 30 triệu và 25 triệu bảng.
Tuy nhiên, không hẳn là một màu đen xám xịt với bóng đá Italia. Juventus vẫn đang làm tất cả để xóa bóng ma tiêu cực. Và nếu như những việc làm của họ tiếp tục thành công thì Bà đầm già sẽ là đội bóng Italia (và là một trong số ít những đội bóng ở châu Âu) đạt được lợi ích thiết thực.
Ở những diễn biến khác, Lazio đang thực hiện những chính sách tài chính thích hợp và họ đang có dự định xây dựng sân vận động riêng; Napoli ổn định trong sáu năm qua còn gia đình Pozzo (chủ sở hữu của Udinese) đã mở rộng kinh doanh sang tận Tây Ban Nha và Ehngald với việc mua lại Grenada và Watford. Catania, Chievo và Cagliari (mặc dù gặp phải những vấn đề về sân vận động) cũng đang sống khỏe về tài chính.
Tuần qua, chủ sở hữu của Napoli và cũng là nhà sản xuất phim nổi tiếng Aurelio De Laurentiis đã bắt đầu thực hiện những cuộc cải cách táo bạo với nhiều thay đổi cần thiết cho bóng đá Italia. De Laurentiis đã đề ra cuộc cách mạng theo mô hình bóng đá Tây Ban Nha, tức là đội trẻ của các đội bóng đang thi đấu ở Serie A sẽ góp mặt ở Lega Pro (giải Hạng Ba Italia).
Điều này sẽ giúp cho các cầu thủ trẻ có nhiều cơ hội cọ xát và phát triển; De Laurentiics còn đưa ra những nguyên tắc khác như: chú trọng bồi dưỡng tài năng ở ngay chính địa phương thay vì phải mất một chi phí lớn để đầu tư vào các cầu thủ đến từ nước khác.
Những ý tưởng này đã gây ra các cuộc tranh luận gay gắt, nhưng ít nhất đã tạo ra một cuộc thảo luận cần thiết về tương lai của bóng đá Italia, nền bóng đá mà khi năm tài chính 2012 khép lại thì họ chịu khoản nợ khủng khiếp lên đến 1.63 tỷ bảng.
Cấu trúc và cách suy nghĩ của bóng đá Italia đã lỗi thời. Và điều đó khiến cho con người ta có cảm giác rằng nếu có một Thời kì Phục hưng thì cần phải có những con người như De Laurentiis của Napoli, Giampaolo Pozzo của Udinese hay Andrea Agnelli của Juventus. Tất cả họ đều là những doanh nhân - những người đã chứng minh họ có khả năng tạo ra những kết quả tích cực không chỉ trên thương trường mà còn trên sân cỏ.
Tiền thưởng cũng khiến bất kì câu lạc bộ phải bỏ ra một khoản khá lớn, với các quy tắc cơ bản là số tiền không vượt quá 50% tổng thu nhập. Tuy nhiên, ở bóng đá Ý, vẫn còn tình trạng đối phó với lạm phát bởi tiền thuế dựa vào lương bổng quá cao. Ví dụ, trường hợp của Inter, họ sẽ phải bỏ ra một số tiền khủng khiếp với 80% doanh thu để trả tiền lương.
Trong bối cảnh đó, việc tham dự Champions League là điều tối quan trọng với bất kỳ đội bóng nào nếu muốn sống khỏe về tài chính. Lấy ví dụ cụ thể, Juventus sẽ bỏ túi 60 triệu bảng nếu vào đến bán kết Champions League mùa giải này. Tầm quan trọng của việc tham dự Champions League khiến cho Milan đánh canh bạc tới 70 triệu bảng để kí bản hợp đồng 5 năm với Mario Balotelli.
Một vài năm trước, bóng đá Ý bước vào vòng xoáy của sự tiêu cực dẫn đến doanh thu giảm sút rất nhiều; các sân vận động hầu như trống rỗng một nửa, chất lượng giải đấu thấp khiến cho bản quyền truyền hình thu được từ nước ngoài giảm theo.
Một ví dụ nữa để thấy sự suy giảm giá trị của các câu lạc bộ Italia đến từ nhà tài trợ. Nếu Barcelona (Nike, Qatar Foundation) và Real Madrid (Adidas, Bwin) mỗi năm thu về chừng 60 triệu bảng thì Inter (Nike, Pirelli) và Juventus (Nike, Jeep) chỉ mang lại chưa bằng một nửa với 30 triệu và 25 triệu bảng.
Tuy nhiên, không hẳn là một màu đen xám xịt với bóng đá Italia. Juventus vẫn đang làm tất cả để xóa bóng ma tiêu cực. Và nếu như những việc làm của họ tiếp tục thành công thì Bà đầm già sẽ là đội bóng Italia (và là một trong số ít những đội bóng ở châu Âu) đạt được lợi ích thiết thực.
Ở những diễn biến khác, Lazio đang thực hiện những chính sách tài chính thích hợp và họ đang có dự định xây dựng sân vận động riêng; Napoli ổn định trong sáu năm qua còn gia đình Pozzo (chủ sở hữu của Udinese) đã mở rộng kinh doanh sang tận Tây Ban Nha và Ehngald với việc mua lại Grenada và Watford. Catania, Chievo và Cagliari (mặc dù gặp phải những vấn đề về sân vận động) cũng đang sống khỏe về tài chính.
Tuần qua, chủ sở hữu của Napoli và cũng là nhà sản xuất phim nổi tiếng Aurelio De Laurentiis đã bắt đầu thực hiện những cuộc cải cách táo bạo với nhiều thay đổi cần thiết cho bóng đá Italia. De Laurentiis đã đề ra cuộc cách mạng theo mô hình bóng đá Tây Ban Nha, tức là đội trẻ của các đội bóng đang thi đấu ở Serie A sẽ góp mặt ở Lega Pro (giải Hạng Ba Italia).
Điều này sẽ giúp cho các cầu thủ trẻ có nhiều cơ hội cọ xát và phát triển; De Laurentiics còn đưa ra những nguyên tắc khác như: chú trọng bồi dưỡng tài năng ở ngay chính địa phương thay vì phải mất một chi phí lớn để đầu tư vào các cầu thủ đến từ nước khác.
Những ý tưởng này đã gây ra các cuộc tranh luận gay gắt, nhưng ít nhất đã tạo ra một cuộc thảo luận cần thiết về tương lai của bóng đá Italia, nền bóng đá mà khi năm tài chính 2012 khép lại thì họ chịu khoản nợ khủng khiếp lên đến 1.63 tỷ bảng.
Cấu trúc và cách suy nghĩ của bóng đá Italia đã lỗi thời. Và điều đó khiến cho con người ta có cảm giác rằng nếu có một Thời kì Phục hưng thì cần phải có những con người như De Laurentiis của Napoli, Giampaolo Pozzo của Udinese hay Andrea Agnelli của Juventus. Tất cả họ đều là những doanh nhân - những người đã chứng minh họ có khả năng tạo ra những kết quả tích cực không chỉ trên thương trường mà còn trên sân cỏ.
15.11.2012 16:17
SoiKeo.com - Chuyện cá cược bóng đá sau một thời gian im ắng nay lại vừa được các công ty xổ số kiến thiết cả nước kiến nghị chính phủ và Bộ Tài chính cho phép đưa vào kinh doanh, mà theo các nơi này là nhằm đáp ứng một nhu cầu có thật của người dân, loại trừ các hình thức cờ bạc bất hợp pháp như nạn đánh đề, tạo kẽ hở cho tội phạm, lừa đảo. ty le ca cuoc bong da tay ban nha
Kiến nghị này được đưa ra phải chăng nhằm tận thu nguồn lợi từ hoạt động xổ số mà tiềm năng vẫn còn rất lớn.
Theo báo cáo từ Hội nghị Đánh giá hoạt động xổ số kiến thiết do Bộ Tài chính tổ chức ngày 11/3 vừa qua, năm 2009 doanh thu từ hoạt động này đạt 34.552 tỷ đồng, tương đương 1,82 tỷ USD, chiếm 2,1% GDP cả nước, cao hơn các nước Mỹ (0,43%), Nhật (0,2%), Trung Quốc (0,23%). Nhưng nếu xét về "tiêu chuẩn" đầu người thì chúng ta lại thua xa các nước trên. Bình quân mỗi người dân Việt Nam chi tiêu khoảng 400.000đ/năm (khoảng 20 USD) cho hoạt động xổ số, trong khi Trung Quốc là 26 USD, Nhật 73,77 USD, còn Mỹ lên đến 194,79 USD.
Có người cho rằng, trong tình hình xã hội đang có nhiều tệ nạn, việc hợp pháp hoá cá cược bóng đá sẽ nảy sinh nhiều mảng tối hơn. Do vậy không nên thừa nhận hoạt động này vì đây chẳng khác gì trò chơi đánh bạc. Nhưng liệu suy nghĩ như vậy có quá khắt khe không khi trên thực tế, trong nước đang có một vài hình thức cá cược được chấp nhận như cá cược đua ngựa ở TP HCM, đua chó ở Vũng Tàu, hay hình thức thấp hơn là dự đoán kết quả bóng đá trên truyền hình và báo chí.
Cách đây mấy năm, Công ty Tiếp thị Thể thao của một Việt kiều cũng đã gửi đến Liên đoàn Bóng đá Việt Nam một đề án có tên "Kinh doanh dự thưởng bóng đá" mà thực chất là cá cược bóng đá. Nhưng đề án ấy đã không được xem xét.
Trước đó khi dự thảo nghị định về kinh doanh, xổ số, đặt cược, trò chơi có thưởng, các chuyên gia của Bộ Tài chính cũng đã cho rằng hợp pháp hóa cá cược, trong đó có cá cược bóng đá, chính là nhằm xây dựng một khung pháp lý hoàn thiện, đưa các dịch vụvề cá cược vào guồng hoạt động công khai, minh bạch, có sự quản lý, giám sát chặt chẽ của các cơ quan Nhà nước. ty le ca cuoc bong da anh
Trong quá trình hội nhập gần như toàn diện hiện nay, những loại hình như vậy tất nhiên sẽ tràn ngập tại Việt Nam. Dùng các biện pháp hành chính để cấm thì không ổn, do đó chúng ta phải nghĩ đến các giải pháp giảm bớt các tác động mặt trái của hoạt động này trong đời sống xã hội. ty le ca cuoc bong da chau au
Đã có lúc Uỷ ban Thể dục thể thao soạn thảo một đề án cá cược bóng đá để trình chính phủ cách đây mấy năm, mà nếu được chấp thuận thì cá cược bóng đá sẽ chính thức được thừa nhận ở nước ta. Nhưng rồi những vụ lình xình chung quanh tệ nạn cá độ bóng đá và đặc biệt là vụ tổng giám đốc PMU 18 Bùi Tiến Dũng đánh cá cược bóng đá lên đến hàng triệu đô la, chuyện cho phép cá cược bóng đá lại đi vào quên lãng.
Cá cược (betting), nhất là cá cược bóng đá (soccer-betting) hoàn toàn không hề xa lạ ở các nước phương Tây, nơi có nhiều công ty cá cược hoạt động với doanh số lên đến hàng tỷ USD mỗi năm, nộp cho ngân sách nhà nước những khoản tiền thuế khổng lồ và là nguồn tài trợ đáng kể cho phát triển thể thao. Thậm chí ở một số quốc gia, các công ty cá cược do chính phủ tổ chức để dễ quản lý hoạt động này.
Cá cược không được thực hiện giữa người này với người khác mà là giữa công ty cá cược và những người muốn tham gia vào cuộc chơi nên không mang tính sát phạt như cờ bạc. Dựa trên nhiều yếu tố và vận dụng phương pháp xác suất của khoa học thống kê (Actuary Science) mà các chuyên gia dày dạn kinh nghiệm của công ty cá cược sẽ đưa ra nhiều ty le ca cuoc bong da "được-thua" - tức tỷ lệ cá cược - khác nhau để người chơi cân nhắc và quyết định đặt cược vào một tình huống cụ thể. Xác suất "được cuộc" càng thấp thì số tiền trúng càng cao.
Cá cược có nhiều lĩnh vực và có thiên hình vạn trạng, riêng trong bóng đá có các hình thức phổ biến sau:
- Cá cược kết quả trước khi diễn ra các trận đấu. Tỷ lệ cá cược do công ty cá cược đưa ra căn cứ vào tương quan mọi mặt giữa hai đội bóng để cho người chơi tính toán đặt cược đội nào (thắng-thua-hoà).
- Cá cược tỷ số trận đấu, đòi hỏi người chơi phải am hiểu và sành sõi trong việc đánh giá các đội bóng.
Với hai loại cá cược này hễ khả năng hiện thực càng thấp thì ty le ca cuoc bong da cá cược càng cao.
- Cá cược bắt nhóm, chẳng hạn như đặt cược với cả nhóm 10 trận đấu, không đặt cược từng trận mà đặt cược kết quả thắng thua của nhiều trận. ty le ca cuoc bong da truc tuyen
- Cá cược theo sự kiện: như nước nào sẽ giành được quyền tổ chức World Cup kỳ tới, hay đội nào sẽ vô địch Giải ngoại hạng Anh mùa này, huấn luyện viên nào đó có ra đi sau mùa giải hay không, có khi cá cược cả số lượng thẻ vàng hay thẻ đỏ trong một trận đấu. Ví dụ: từ đầu mùa giải, công ty cá cược đưa ra tỷ lệ "1 - 1,2 cho chức vô địch Giải bóng đá Anh thuộc về đội Chelsea". Nghĩa là nếu chọn phương án này và đặt 10 USD, thì khi Chelsea vô địch người chơi sẽ được 12 USD. ty le ca cuoc bong da hom nay
Để hạn chế tính chất cờ bạc, người ta thường giới hạn số tiền đánh cược. Đó là chưa kể luật pháp còn có biện pháp chế tài, đội nào bán độ thì bị cấm thi đấu, huấn luyện viên bị sa thải, cầu thủ bán độ bị treo giò, chủ tịch câu lạc bộ bị ra toà....
Hiện nay, hai tổ chức đánh cá cược bóng đá được biết đến nhiều nhất là William Hill ở châu Âu và Hongkong Jorkey Club ở châu Á. Cả hai đều phát triển hoạt động với hàng chục ngàn đại lý ở các nước và tổ chức cá cược qua mạng internet. Dân ghiền bóng đá nước ta không xa lạ gì với các đại lý của hai hãng cá cược có uy tín này.
Cá cược thể thao là một lĩnh vực nhạy cảm về mặt quản lý, nhưng nếu được thừa nhận sẽ có mấy điểm lợi là tạo nguồn thu lớn cho ngân sách (theo dự kiến của Bộ Tài chính số thu có thể lên đến hàng ngàn tỷ đồng/năm), hạn chế tiêu cực (cầu thủ, đội bóng bán độ) và có thể kiểm soát được nhờ tính công khai của hoạt động này. Thế nhưng cá cược cũng đòi hỏi một hệ thống đủ rộng để nhiều người có thể tham gia, năng lực quản lý hiệu quả và tổ chức chi trả nhanh chóng, giản đơn. ty le ca cuoc bong da
Suy cho cùng, cho phép cá cược bóng đá cũng là chuyện nên làm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét